Video gallery

Bài hát Hành khúc chống đói nghèo

Bài hát hành khúc chống đói nghèo, một bài hát thể hiện lòng nhiệt huyết, sự tận tâm của những người cán bộ tín dụng Việt Nam trên con đường chống đói nghèo, được biểu diễn bởi các cán bộ tín dụng của Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa trong buổi lễ kỷ niệm 5 năm thành lập Quỹ.

 

 

 

 

Doanh nhân vi mô: Lê Thị Lễnh

 

Chị Lê Thị Lễnh sống tại Hoằng Thanh, Hoằng Hóa, một huyện nghèo của tỉnh Thanh Hóa. Chị có một trang trại với một trăm con gà, hơn 200 vịt. Trang trại của chị ở ngay bên bờ biển, vì vậy chị kết hợp trồng các loại cây chắn sóng. Công việc này chị đã bắt đầu thực hiện được 15 năm, hiện nay chị đã có 20000 cây phi lao, 2000 tràm, 3 mẫu keo và xoan.

Chị Lễnh tham gia vay vốn với mục đích mở rộng trang trại của mình. Nay chị đã ngoài 60 tuổi, chị đã lập gia đình với 10 người con. Trong đó có 2 con còn sống phụ thuộc, 8 cháu khác đã trưởng thành. Chị Lễnh đã tham gia Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa được 12 năm. Trong tương lai, chị hi vọng sẽ hoàn thành ngôi nhà mới của mình, và lo được cho các con.

 

 

 

 

 

Khách hàng tiêu biểu của Quỹ: chị Lê Thị Khuyên

 

Chị Lê Thị Khuyên hiện đang có một cửa hàng bán đồ ăn sáng và gia đình chị làm nghề mắm gia truyền, cung cấp hàng cho các huyện trong tỉnh. Chị tham gia vay vốn để duy trì công việc kinh doanh của mình. Chị Khuyên 32 tuổi, chị đã lập gia đinh với hai con sống phụ thuộc. Gia đình chị sống tại huyện Quảng Xương, một xã nghèo của tỉnh Thanh Hóa. Chị Khuyên đã tham gia Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa được 4 năm, khó khăn lớn nhất trong công việc kinh doanh của chị vẫn là thiếu vốn. Trong tương lai, chị Khuyên hi vọng sẽ mở rộng được công việc sản xuất mắm để lo cho các con được đầy đủ.

 

 

 

 

 

Chị Thu với cơ sở chế biến hải sản khô

 

Tôi sinh ra và lớn lên là một người con miền biển. Ngay từ nhỏ  thấu hiểu được nỗi vất vả nhọc nhằn của những người đi biển, tôi đã nghĩ rằng mình phải làm gì đó cho miền quê này. Tôi lập gia đình cũng với một người đàn ông làm nghề đi biển. Hiện giờ anh vẫn đang đi làm thuê cho tàu đi xa bờ, chẳng mấy khi ở nhà. Một mình tôi lo cho các con từ miếng ăn giấc ngủ đến chuyện học hành.

Ban đầu tôi làm nghề buôn bán hải sản tươi. Nhận thấy mỗi lần thuyền về rất nhiều cá, có khi tiêu thụ không hết, nhưng đôi lúc mùa mưa bão lại không có cá để ăn, tôi liền tìm hiểu về cách chế biến cá khô. Tôi học hỏi mỗi nơi một ít, rồi bắt đầu thử làm những mẻ cá khô đầu tiên để cho các con ăn. Khi tay nghề đã vững, tôi bắt đầu mua cá về làm nhiều hơn để bán ra xung quanh vào những tháng mưa bão. Khó khăn của tôi lúc này là vấn đề nguồn vốn.

 

 


Năm 2009 được biết Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa đang cho vay, nguồn vốn không lớn, nhưng đều đặn, thủ tục cũng đơn giản và cách trả phù hợp với mình tôi đã làm đơn xin vay. Và từ đó đến nay, cứ hết chu kỳ này tôi lại vay chu kỳ khác để mua hàng. Từ đó, mặt hàng này ngày càng được quan tâm bởi dân cư các huyện xa biển, miền núi. Hàng bán được quanh năm, chưa làm xong đã có người đến đặt mua sỉ . Nguồn hàng cũng phong phú hơn, ngoài nguồn cá tại địa phương tôi tìm mua thêm từ các miền biển khác như ở Quảng Xương, Tĩnh Gia.  Cách chế biến của  tôi cũng đa dạng hơn: loại để nấu ăn, loại làm đồ nhắm,… Không những bán trong tỉnh mà còn xuất ra tỉnh ngoài, vào miền Nam. Mỗi tháng tôi thuê thêm 20 lao động cố định, và khoảng 30-40 lao động thời vụ để giúp làm cá.

 

Trong thời gian tới, tôi dự định sẽ mua thêm một số thiết bị chuyên dụng để làm hàng chuyên nghiệp hơn. Có thể tạo dựng cho cơ sở của mình một cái tên, một thương hiệu để làm việc uy tín hơn nữa, xuất hàng đi khắp các tỉnh trong cả nước.

 

 

 


Vườn nấm của chị Tiến

 

Chị Nguyễn Thị Tiến sinh ra trong một gia đình nghèo ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Mẹ mất từ năm 8 tuổi, cha đi bước nữa, khó khăn thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Tuy vậy, người phụ nữ giàu nghị lực này vẫn luôn luôn cố gắng vươn lên, lạc quan trong cuộc sống.

Sau khi lập gia đình tại Thanh Hóa, khu vực nơi chị sống chủ yếu là thuần nông. Gia đình chồng cũng nghèo, anh chị nhờ chịu thương chịu khó trồng trọt, chăn nuôi mà mua được một mảnh đất, cất căn nhà luồng 2 gian giữa đồng không mông quạnh. 10 năm liền 2 vợ chồng đi thồ đi gánh đất hàng đêm từ bãi bồi sông Mã về đổ nền cho khu đất của mình. Năm 2006, cơn bão lớn làm sập hoàn toàn ngôi nhà luồng cũ kỹ cùng chuồng trại tạm bợ. Bao nhiêu vốn liếng anh chị bỏ hết ra xây 1 gian nhà nhỏ bằng gạch làm nơi trú ẩn cho mình và 4 đứa con thơ. Thế rồi lại chắt chiu, làm lại từ hai bàn tay trắng. Lúc này anh chị muốn vay vốn ở ngân hàng để đầu tư chăn nuôi, nhưng không vay được. Bốn lần cầm hồ sơ đi rồi cầm hồ sơ về, phải bỏ cuộc. Cuối cùng anh chị đi vay nặng lãi quyết tâm tìm nguồn vốn làm ăn.



 


Năm 2008 Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa đã về mở địa bàn tại xã Quảng Hưng, ngay lập tức chị Tiến làm hồ sơ vay vốn. Với số tiền ở chu kỳ đầu tiên là 900.000, chị đầu tư vào nuôi vịt thu hoạch trứng. Lấy ngắn nuôi dài, ngoài việc làm 7 sào ruộng, chị trồng rau ở bãi bồi. Mùa nào rau nấy, sáng nào chị cũng dậy sớm hái rau mang bán ở chợ đầu mối. Thu nhập cũng đủ ăn và trả dần cho Quỹ. Còn lợi nhuận từ đàn vịt chị dồn với đợt vay vốn ở các chu kỳ tiếp theo, đầu tư chăn nuôi lợn nái và bò thịt. Năm 2010, chị đã xây được ngôi nhà bằng khang trang, vững chãi.

Với bản tính chăm chỉ, những năm sau đó công việc của chị ngày càng thành công hơn. Nhận thấy việc nuôi lợn nái không còn đem lại thu nhập cao nữa, lại vừa hay được Hội liên hiệp phụ nữ Tỉnh về hướng dẫn cách nuôi trồng nấm, tuy đã ở tuổi ngoài 50 nhưng chị không hề ngại học hỏi những cách làm ăn mới. Chị quyết định ngừng nuôi lợn nái để chuyển sang trồng nấm. Và khi những lứa nấm đầu tiên thu hoạch được, ngay lập tức đã có người đến tận nhà thu mua. Chị càng phấn khởi, hăng say với công việc của mình.

Bao nhiêu năm Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa hoạt động trên địa bàn xã Quảng Hưng là bấy nhiêu năm chị Tiến gắn bó với Quỹ. Lúc nào chị cũng nghĩ nên đầu tư cái này, đầu tư cái kia,… với nguồn vốn nhận một lần trả dần hàng tháng thuận lợi bằng cách tiết kiệm một phần chi tiêu trong gia đình mỗi ngày. Chị còn tuyên truyền, chia sẻ kinh nghiệm làm ăn của mình tới các chị em khác, góp phần lớn xây dựng nên những quỹ tiết kiệm của riêng chị em phụ nữ trong thôn. Giờ đây, không những công việc trồng trọt chăn nuôi thành công, anh chị còn đầu tư cho con trai một xưởng khung nhôm kính hoạt động thuận lợi. Ngoài việc tạo công ăn việc làm cho hai con của mình, chị còn thuê thêm hai lao động cố định và ba đến bốn lao động thời vụ nữa.

 

 


Câu chuyện của một ngư dân

 

Gia đình tôi sinh sống ở vùng Lạch Trường, Hoằng Trường, Hoằng Hóa – nơi mà nghề biển là nghề mưu sinh chủ yếu qua bao đời.

Trước năm 2000, gia đình gồm 8 người, chúng tôi sinh sống bằng nghề đi biển thuê của chồng và một chút tiền công đi vá lưới của tôi. Quanh năm làm việc cực nhọc, mà thu nhập chẳng đủ chi phí gia đình cũng như nuôi 4 con ăn học, gia đình tôi khi đó được xếp vào diện hộ nghèo.

 

 

 

 

Năm 2001, khi Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa ( khi đó còn gọi là Chương trình Tài chính vi mô huyện Hoằng Hóa) triển khai tại xã tôi. Được sự động viên của cán bộ chương trinh, tôi đã vay món vay là 285.000 đ vào tháng 5/2001 và dùng số tiền đó, cùng với tiền tôi vay mượn của họ hàng để mua một chiếc thuyền thúng nhỏ ( ở quê tôi hay gọi là bè mảng) cho chồng tôi đi bắt cá, cào nghêu ven bờ, còn tôi tiếp tục đi vá lưới, chạy chợ .

Trải qua nhiều năm làm ăn tích góp bằng chiếc bè mảng, đến năm 2008 với quyết tâm làm giàu cho bản thân và gia đình, tôi dùng số tiền dành dụm được, cộng thêm tiền vay từ Quỹ HTPN nghèo Thanh Hóa và một số nguồn khác đầu tư mua một chiếc tàu đánh bắt cá xa bờ do chồng đứng đầu còn tôi thực hiện tổ chức thuê lao động làm lưới treo tại nhà để cung cấp cho tàu.

Chuyển từ đi thuyền nhỏ sang đi tàu lớn, từ đánh bắt gần sang đánh bắt xa bờ, công việc lại gắn liền với biển luôn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy, gia đình tôi phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Nhưng với quyết tâm làm giàu cho gia đình, giữ gìn nghề truyền thống cha ông, nỗ lực vươn khơi bám biển, sự học hỏi, tìm tòi của bản thân…Đến nay, gia đình tôi sở hữu chiếc tàu đánh cá công suất 250CV cùng với phương tiện đánh bắt ( 4 bộ lưới treo) tổng trị giá 1,5 tỷ đồng, tạo công ăn việc làm thường xuyên cho 24 lao động. Thu nhập hàng năm là 300-350 triệu đồng.

 


Khách hàng tiêu biểu của Quỹ: chị Nguyễn Thị Phường

 

Chị Phường làm nghề bán hàng cá tươi và chim ở chợ Tây Thành, thành phố Thanh Hóa.Chị tham gia vay vốn để duy trì sạp hàng của mình. Chị Phường năm nay 56 tuổi, chị đã lập gia đình và có hai người con. Chị Phường nuôi hai con sống phụ thuộc vào công việc kinh doanh của một mình chị. Đến nay, chị đã tham gia Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa được 8 năm. Khó khăn lớn nhất của chị vẫn là việc thiếu vốn kinh doanh. Trong tương lai chị mong muốn sẽ có đủ điều kiện nuôi hai con, duy trì công việc kinh doanh và sửa sang nhà cửa.