Câu chuyện của một ngư dân

 

Gia đình tôi sinh sống ở vùng Lạch Trường, Hoằng Trường, Hoằng Hóa – nơi mà nghề biển là nghề mưu sinh chủ yếu qua bao đời.

Trước năm 2000, gia đình gồm 8 người, chúng tôi sinh sống bằng nghề đi biển thuê của chồng và một chút tiền công đi vá lưới của tôi. Quanh năm làm việc cực nhọc, mà thu nhập chẳng đủ chi phí gia đình cũng như nuôi 4 con ăn học, gia đình tôi khi đó được xếp vào diện hộ nghèo.

 

 

 

 

Năm 2001, khi Quỹ hỗ trợ phụ nữ nghèo Thanh Hóa ( khi đó còn gọi là Chương trình Tài chính vi mô huyện Hoằng Hóa) triển khai tại xã tôi. Được sự động viên của cán bộ chương trinh, tôi đã vay món vay là 285.000 đ vào tháng 5/2001 và dùng số tiền đó, cùng với tiền tôi vay mượn của họ hàng để mua một chiếc thuyền thúng nhỏ ( ở quê tôi hay gọi là bè mảng) cho chồng tôi đi bắt cá, cào nghêu ven bờ, còn tôi tiếp tục đi vá lưới, chạy chợ .

Trải qua nhiều năm làm ăn tích góp bằng chiếc bè mảng, đến năm 2008 với quyết tâm làm giàu cho bản thân và gia đình, tôi dùng số tiền dành dụm được, cộng thêm tiền vay từ Quỹ HTPN nghèo Thanh Hóa và một số nguồn khác đầu tư mua một chiếc tàu đánh bắt cá xa bờ do chồng đứng đầu còn tôi thực hiện tổ chức thuê lao động làm lưới treo tại nhà để cung cấp cho tàu.

Chuyển từ đi thuyền nhỏ sang đi tàu lớn, từ đánh bắt gần sang đánh bắt xa bờ, công việc lại gắn liền với biển luôn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy, gia đình tôi phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Nhưng với quyết tâm làm giàu cho gia đình, giữ gìn nghề truyền thống cha ông, nỗ lực vươn khơi bám biển, sự học hỏi, tìm tòi của bản thân…Đến nay, gia đình tôi sở hữu chiếc tàu đánh cá công suất 250CV cùng với phương tiện đánh bắt ( 4 bộ lưới treo) tổng trị giá 1,5 tỷ đồng, tạo công ăn việc làm thường xuyên cho 24 lao động. Thu nhập hàng năm là 300-350 triệu đồng.

 


Another articles: