Câu chuyện về người phụ nữ nghèo vay một nguồn vốn

 

Tôi đến thăm nhà thành viên Vũ Thị Cần vào buổi trưa nắng nóng tháng 5.

 

Căn nhà lá đơn sơ nằm giữa khoảng cát trắng không bóng cây, giữa trưa hè càng tăng thêm sự ngột ngạt của cái nắng miền Trung.

 

 

Đoàn chúng tôi khom lưng, từng người, từng người để qua khung cửa vào trong nhà.

Tiếp chúng tôi là một phụ nữ chừng 30 tuổi, nét da ngăm đen, nụ cười niềm nở, tự tin, trái ngược với những đồ vật tuềnh toàng của căn nhà.

Chị lúng túng dọn dẹp vật dụng bề bộn trên chiếc chiếu cũ trải giữa căn nhà để mời khách sau phần chào hỏi hóm hỉnh và chân chất giữa 4 thành viên trong đoàn chúng tôi và 5 mẹ con chị.

Chúng tôi được nghe câu chuyện về điều kiện hoàn cảnh đầy éo le của gia đình chị qua giọng kể mạch lạc của một phụ nữ vùng “kẻ bể”1.

Chị lập gia đình năm 2008, chồng chị làm nghề đánh cá thuê “đi bể” cho các chủ tàu tại địa phương. Mấy năm gần đây ngư trường địa phương không có nhiều cá, anh đã phải vào Nam theo các chủ tàu miền trong, hy vọng kiếm thêm thu nhập để nuôi các con ăn học. Thế nhưng từ đầu năm tới nay anh cũng chưa có tiền gửi về cho chị. Có lẽ cái mà anh mang đến cho chị nhiều hơn cả là: “Sau mỗi chuyến đi biển về chị lại có thêm một mụn con”. Tài sản hai bên nội ngoại để lại chẳng đáng là bao, ngoài chiếc giường cưới theo moden những năm 80 của thế kỷ 20 và những vật dụng gia đình cũ nát. Khó khăn chồng chất khó khăn. Một tay chị lo toan cho 4 con nhỏ: đứa lớn năm nay 7 tuổi đang học lớp 2, đứa nhỏ nhất mới tròn 5 tháng. Chị kể hàng ngày chị ra bến đón tàu đánh cá về, mua hải sản “hàng chợ” đem đến các chợ trong huyện bán lại kiếm lời. Ngày nhiều cũng được tiền trăm ngàn, ngày kém cũng được răm chục ngàn đủ tiền trang trải cho 5 mẹ con chị và tiết kiệm trả (gốc + lãi) cho Quỹ.

 

Chị nhớ lại: Năm 2009 được sự giới thiệu của Hội phụ nữ thôn về hoạt động vay vốn Hỗ trợ nâng cao chất lượng cuộc sống cho phụ nữ nghèo và phụ nữ khó khăn của Quỹ FPW - khi đó đang còn là dự án. Với mức vay 1.740.000đ, chị đã cùng 5 chị em trong nhóm quyết định tham gia vay vốn của Quỹ. Vốn vay về chị chẳng biết sử dụng vào việc gì, cứ cất trong “Rương”2 đến hạn mang ra nộp cho nhóm trưởng. Sau mấy đợt tham gia họp nhóm, họp cụm chị đã học hỏi được kinh nghiêm của các chị em trong nhóm và trong thôn. Chị đã theo các chị lớn tuổi ra bến mua hải sản. Buổi đầu chưa có kinh nghiệm nên mua toàn phải hàng loại, chất lượng kém. Khách hàng chê không mua, vật nài mãi mới bán được chút ít cho hòa gốc. Mỗi lần như vậy chị cảm thấy rất bất an, không biết làm gì để kiếm sống nuôi bản thân và các con của mình, nghĩ mà ngao ngán cho số phận.

 

Giữa lúc tâm trạng rối bời như vậy chị đã gặp được chị Tâm - một người dân địa phương làm cán bộ tín dụng cho Quỹ FPW. Chị giãi bày tâm sự về hoàn cảnh của mình và được chị Tâm chia sẻ, tư vấn cho kinh nghiệm mua bán hàng hóa (mua mỗi thứ một ít, chọn những thứ tươi ngon để mua mặc dù giá có cao hơn, mua cao bán cao, miễn là người mua hài lòng để lấy uy tín…). Thêm đó, chị Tâm còn tư vấn các kỹ năng sử dụng đồng vốn, kiến thức tiết kiệm, kiến thức vệ sinh cá nhân, kiến thức về dinh dưỡng, chăm sóc nuôi dạy con nhỏ… Những đồng vốn mà Quỹ FPW cung cấp tuy nhỏ nhưng tấm lòng của cán bộ tín dụng rộng mở đã là nguồn động viên khích lệ, chắp cánh cho chị có những buổi chợ đắt khách. Từ người phụ nữ nghèo hèn, tự ti với số phận, sau hơn 5 năm tham gia vay vốn của Quỹ, bây giờ chị đã trở thành người phụ nữ giàu nghị lực. Với mức vốn 5.310.000đ, thời hạn vay 12 tháng và kinh nghiệm nhiều năm buôn bán hàng chợ đã giúp cho chị tự tin với những món hàng có giá trị cao hơn, thu nhập khá hơn. Bây giờ chị đã có bát ăn bát để dự phòng cho những lúc trái gió trở trời, biến động, sóng cả.

 

Một điều đặc biệt làm cả đoàn chúng tôi ngỡ ngàng khi chị cho biết gia đình chị là hộ nghèo 5-7 năm nay, tuy nhiên chị không biết đến chính sách cho vay hỗ trợ của Ngân hàng Chính sách xã hội. Được đoàn chúng tôi chia sẻ thì chị nói nếu vậy thì chị sẽ tìm hiểu để vay từ Ngân hàng Chính sách khi gia đình chị có kế hoạch xây nhà mới, còn bây giờ thì chỉ vay từ Quỹ FPW thôi bởi vì “vay thúng, trả đấu” dễ vay dễ trả hơn, cuối kỳ là hết cả gốc lẫn lãi lại còn được một khoản tiền tiết kiệm nữa.

Buổi trò chuyện ngắn ngủi giữa chị và chúng tôi đã làm dịu đi cái nắng mùa hè oi ả, bởi không những chị mà những người làm tài chính vi mô trong đoàn chúng tôi cảm nhận rằng công việc chúng tôi đang làm tuy nhỏ nhưng thật hữu ích, thật thân thiện, thật bền vững cho những mảnh đời mong manh trên mọi miền đất nước.

 

 

Quảng Nham 24 tháng 5 năm 2014.

Hải Đường – Quỹ FPW Thanh Hóa.

 

 

(1) Kẻ bể tiếng địa phương có nghĩa người vùng Biển.

 

(2) Rương là vật dụng được đóng bằng gỗ hoặc bằng sắt có hình hộp dài khoảng 0,8 m, rộng khoẳng 0,5 m và cao khoảng 0,4m dùng để đựng quần áo hoặc các đồ nữ trang và các đồ vật quý giá trong gia đình.

 

 

 

Another articles: