Tài chính vi mô Thanh Hóa đã thay đổi chính tôi

 

Nếu ngày ấy Tài chính vi mô Thanh Hóa không về có lẽ cuộc sống của gia đình tôi không được như bây giờ, nhờ có Quỹ mà bản thân tôi làm được nhiều thứ mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến.....”

 

Đó là những lời trải lòng của thành viên Phạm Thị Hằng, 34 tuổi tại Thôn Tân xã Quảng Nham huyện Quảng Xương là thành viên vay vốn năm thứ 6 tại Quỹ mà tôi đang quản lý.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh em như bao gia đình khác ở vùng quê nghèo Quảng Nham, chị sớm lập gia đình với anh Trần Văn Thu. Chị nói “ Lúc này nhà cũng đói ăn với lại phận mình là con gái nữa ít học thôi thì lấy chồng là tốt nhất”. Đó là năm 2000.

 

Sau khi đã có mái ấm riêng, năm 2001 anh chị có bé trai đầu lòng kháu khỉnh, nỗi vui mừng chưa tới thì nỗi lo lại chất đầy lên đôi vai vợ chồng trẻ, “ lấy chồng xong ra ở riêng vốn liếng cũng đâu có gì nhiều, nên khi có cháu thì khổ lắm chú à. Ngày đó nhà nào cũng như nhà nào, trai tráng thì đi biển và anh nhà chị cũng vậy vì nếu không đi biển lấy gì mà ăn! Sau khi cưới được gần 2 năm anh chị được cấp đất theo dự án mở rộng thôn nên 2 vợ chồng dọn xuống đây. Hai bên nội ngoại gom góp phụ giúp với anh chị làm được hai gian nhà lợp mái kè, chị thì ở nhà đi chợ còn anh thì đi biển. Cuộc sống nó cứ trôi như vậy đó chú, vậy mà không đủ ăn vì biển mà có lúc thế này có lúc thế khác….” Nói tới đây chị thở dài “ Cứ nghĩ tới cái ngày đó mà thấy nản quá! Anh chị sinh cháu thứ hai sau đó 2 năm, nhà thì nheo nhóc con nít nên chị thôi đi chợ ở nhà làm bánh cuốn bán buổi sáng rồi vay mượn mua được con lợn về chăn nuôi. Khổ nỗi tiền lúc đó vay cũng khó nên chị không đầu tư được nhiều”.

 

Nghe được những lời của chị tôi không nghĩ cuộc sống của vợ chồng chị lại vất vả đến vậy có lẽ cuộc sống mỗi vùng quê mỗi khác nhưng tình hình chung trong thời gian đó quả thực là cũng khó khăn. Tự nhận mình ít học nhưng năm 2008, khi Quỹ bắt đầu về địa phương là chị tham gia ngay. Vừa lúc chị cũng bắt đầu tham gia công tác hội tại địa phương, vay được 3,186,000đ. Cầm tiền về mừng lắm, tuy ít nhưng chị nghĩ vốn ít thì mình đầu tư nhỏ, mua con lợn về nuôi và tiếp tục làm bánh. Chị nuôi mấy con lợn nái rồi nuôi cho sinh sản và nhập giống cho người ta. Rồi thì cuộc sống cũng dần ổn định.

 

Từ ngày đó cuộc sống gia đình chị ngày càng đi lên, lại thêm việc hàng quán buổi sáng cũng giúp chị có thêm nguồn vốn mới.

Là một người phụ nữ hoạt bát và không chịu chấp nhận số phận, sau một thời gian chăn nuôi hiệu quả chị quyết định chuyển sang làm gạch cốm (có nơi gọi là gạch vồ hay là gạch xi măng) bằng số tiền tích góp được và vay từ Quỹ ở những chu kỳ tiếp theo. Hai anh chị nhận thấy việc anh đi biển rủi ro mà phụ thuộc vào biển cuộc sống cũng không khá lên được. Thế là anh là ở nhà rồi dốc sức vào làm gạch. Ban đầu cũng vất vả vì nguyên vật liệu phải thuê chở còn làm gạch thì thủ công nên sản phẩm được ít mà chất lượng không cao. Dần rà có thêm vốn, anh chị quyết định vay mượn thêm để mua xe chở vật liệu và đầu tư máy móc.

Sau một thời gian đi vào hoạt động cùng với dây truyền sản xuất và sự hỗ trợ từ gia đình, dần dần công viêc kinh doanh của gia đình chị phát đạt hơn rất nhiều. Nhờ vào sự nhạy cảm và quyết đoán của chị mà hiện nay gia đình chị là một trong những cơ sở cung cấp sản phẩm gạch lớn nhất nhì tại xã Quảng Nham. Không những thế chị còn tạo ra công ăn việc làm cho 5 đến 6 lao động tại địa phương, cũng là thành viên trong hội phụ nữ.

 

Chị chia sẻ với tôi rằng vì công việc làm ăn ngày càng phát triển nên mọi nguồn vốn là chị tận dụng hết mà đặc biệt là nguồn vốn của Quỹ. Chị cũng cho biết tuy mức vay không cao song đó lại là một phần hỗ trợ quan trọng giúp chị làm ăn.

Đến nay chị là thành viên vay vốn năm thứ 6 của Quỹ. Không những gắn bó với Quỹ, chị còn nhiệt tình tuyên truyên tới chị em trong thôn về nguồn vốn vay này. Trong thời gian tham gia vay vốn chị đã thay đổi rất nhiều, chị nói: “ không hiểu sao chị lại thay đổi nhiều đến thế đặc biệt là việc thấy bản thân mình nhanh nhạy hơn và tích cực hơn, có lẽ một phần nhờ Quỹ. Vì là vay tiền bên mình thì lo nơm nớp ngày một để trả, nên gắng làm sao mà làm để tạo ra thu nhập mà hoàn trả đúng ngày chứ. Mình lại còn người khác nữa, mình không gương mẫu thì nói ai nghe….”. Theo chị đó là cách làm rất hay vì nó tạo cho con người ta không có sự ỷ lại trong cuộc sống. Không những thế chị đã mạnh dạn hơn trong giao tiếp và lưu loát hơn trong cách nói chuyện với người khác, đây là ý kiến của những người cùng thôn khi nói về chị.


Với số vốn vay năm thứ 6 vừa rồi chị cho biết đã mở rộng thêm được việc chăn nuôi gia cầm và đầu tư thêm vào nghề mộc, để gia đình có thêm nguồn thu nhập và theo chị có như thế thì vốn quay vòng mới liên tục được. Bằng sự lao động vất vả nhưng có tính toán mà hiện nay gia đình chị là một trong những gia đình có của ăn của để với thu nhập hàng tháng không dưới 10 triệu đồng. Đây là thành quả mà gia đình chị đã đổ mồ hôi công sức mới có được, kinh tế ổn định con cái chăm ngoan học giỏi. Cháu đầu và cháu thứ 2 nhà chị luôn là những học sinh ngoan, năm nào cũng được khen thưởng. Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của chị.

Khi tôi hỏi chị bây giờ đã làm ăn lớn rồi, sao vẫn vay đồng vốn nhỏ ở Quỹ, chị trả lời ngay “ Cái duyên nợ của chị và Quỹ chưa hết được, vì nếu ngày ấy Tài chính vi mô Thanh Hóa không về có lẽ cuộc sống của gia đình chị không được như bây giờ, nhờ có Quỹ mà bản thân chị làm được nhiều thứ mà trước đây chị chưa từng nghĩ đến.... Đó là cái “tình” đó chú!”


Ngày 12 tháng 4 năm 2014

Cán bộ tín dụng: Hoàng Văn Biên

Chi nhánh Quảng Xương 2

 

Another articles: